Mùa đông ở Nhật Bản tràn trề tuyết rơi, trắng xóa cả con doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat đường. Tôi bước vào quán trà sữa ở gần đó, hai tay đút sâu vào túi áo để tránh cái lạnh. Không khí đầm ấm của quán điều hòa cho hơi thở lạnh cóng của tôi bình phẩm thường trở lại. Tôi gọi món đồ uống quen thuộc của mình và ngồi đợi. Màn hình tivi đang bật đĩa phim Socrates in love, bộ phim yêu thích nhất của tôi. Bất giác tôi lại nhớ về cậu ấy, thằn lằn tình đầu mà tôi mãi mãi chẳng thể nào quên...
oOoO~Kí ức~oOoO
Khanh là tên con giai ngồi cùng bàn với tôi trong lớp học thêm. Với một đứa trầm lặng, ít nói như tôi,điều đó chẳng có gì đặc biệt ngay cả khi cậu ấy là một trong những nam sinh lừng danh trong trường. Những kẻ ngồi quanh tôi cũng chẳng có ai chú ý đến con bé cận thị, suốt ngày ngồi thu lu trong lớp đọc sách thành thử tôi gần như chắc mẩm rằng Khanh cũng thế khi cậu mới xuất hiện và ngồi phịch xuống bên cạnh tôi. Nhưng trái với dự tính, Khanh vừa vào đã quay sang bắt chuyện với tôi:
-Chào cậu, cậu tên là gì vậy?
-À, tớ…Ừm, tớ là Hạ Ngân-Tôi rời mắt ra khỏi quyển sách dầy cộp để ngước lên trả lời cậu ấy.
-Còn tớ là Huy Khanh.
-Uh, tớ biết
Huy Khanh im lặng một đôi giây. Cậu bất ngờ nói đồng thời nhoẻn miệng cười dịu dàng:
-Tên cậu hay thật đấy, Hạ Ngân
Tim tôi hốt nhiên đập nhanh bất thường, gò má ửng hồng lên trông thấy. Nhưng rất nhanh sau đó, nhanh doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat đến mức Khanh không kịp nhận ra, tôi lại quay trở lại trạng thái phẩm bình thường.
Những ngày sau đó, Khanh hay nói chuyện với tôi nhiều hơn. Không chỉ là ở trong lớp học thêm mà là cả những giờ áp điệu lao trên lớp hay những lúc lớp tôi và lớp cậu ấy trùng giờ thể dục. Mọi người lúc đầu cũng bàn tán, xì xào, chỉ trỏ. Nhưng tôi mặc kệ.Tôi không có đủ hơi sức và thời kì để áp điệu thích với từng người một. Cứ để phẩm bình thường rồi mọi rợ chuyện sẽ tự lắng xuống. Dần dần, mọi rợ người cũng quen và thôi không bàn luận nữa. Khanh vẫn hay chuyện trò với tôi. Tôi nhận ra chúng tao khá hợp gu. Tôi không còn dành tất thời kì cho mấy quyển sách nữa mà ngòi chóng cằm nghe cậu ấy thao thao bất đại về ước mộng của mình, về việc cậu ấy muons làm một mangaka nức tiếng bên Nhật Bản như thế nào. Cậu còn bảo sau này, sẽ xuất bản một bộ truyện tranh để tặng tôi và tôi có trạng thái vênh vác mặt lên với đám con cháu. Tôi phì cười vì chưng vẻ mặt tự đắc với sáng kiến mình và giọng điệu kiêu hãnh rất trẻ em của Khanh. Tôi cũng kể cho cậu ấy nghe về một vài gu của mình và về cả bộ phim dài tập ham chuộng nhất của tôi, Socrates in love. Đó là một bộ phim chuyển thể từ một cuốn sách lừng danh cùng tên. Nó kể về một chàng trai yêu một cô gái năm gia tộc 17 tuổi. Cô gái ấy cũng mất năm 17 tuổi do một căn bệnh lạ. Chàng trai đã khổ đau và đại vọng bởi cái tắt hơi của cô gái đến 17 năm sau để rồi cuối cùng nhận ra được rằng mình đã sống bởi chưng cô ấy đủ lâu rồi. Cảnh cuối của phim là hình ảnh chàng trai vừa thả một chút ít tro mà mình đã giữ lại của cô gái vừa thì thầm lời tạm biệt.
-Đó là một bộ phim tuyệt vời vời. Nó sâu sắc hơn những bộ phim lãng mạn trào phúng bây chừ và cũng là phim tình cảm trước hết khiến tớ khóc khi xem.
Tôi kết thúc lời kể bằng một câu nói ngắn gọn. Khanh trầm ngâm mất một lúc rồi đột ngột thốt lên :
-Nếu một ngày nào đó, cậu gặp phải một tình cảnh na ná như nhân đánh vật nam đích thị thì cậu sẽ làm gì?
-Tớ cũng không biết nữa.Có lẽ tớ đành phải trả lời cậu là tới lúc đó sẽ tính sau vậy
Khanh bật cười. Tôi cũng mỉm cười theo cậu ấy nhưng không hiểu sau, tôi lại có cảm giác hơi kỳ lạ về câu hỏi này.
day la noi dung footer
Tôi nhận ra là mình thích Khanh. Không tiền bởi cậu ấy có vẻ bề ngoài cuốn hút hay đặc tài vẽ tranh cực đỉnh. Chúng đồng cân là một phần. Đó là những lần cậu ấy nhất định kéo tôi ra căng tin bằng được khi biết tôi do vọi đi học nên đã nhịn ăn sáng. Là viên bần tiện bạc hà mà cậu đưa cho khi tôi cứ không ngừng ho sù sụ. Là những lần cậu đèo tôi đi vòng quanh khắp phố, thỉnh thoảng đồng cân neo đơn giản là để mua một đôi cuốn sách thú vị hay ngắm những bông hoa không tên mọc dại ven đường. Hay là sự khó chịu khi thấy cậu cười nói với những cô bạn khác và sự vui mừng không cố gắng ý khi biết cậu đã khéo từ chối lời tỏ tình của họ. Tất cả những điều đó khiến cho tôi không thể phủ nhận được cảm xúc của mình. Nhưng tôi không để vỡ lở ra cho cậu biết. Nếu cậu biết tôi thích cậu nhưng cậu lại không lại không thích tôi theo cách đó thì sao? Tôi thực sự không muốn biết câu trả lời. Khanh tiền cần luôn ở bên cạnh tôi, dịu dàng như thế này và vậy là đủ.
day la noi dung footer
Hôm nay là ngày Valentine. Thật may mắn, hôm nay cũng là chủ nhật. Tôi ngồi nhà, hì hụi lôi một đống nguyên liệu ra và bắt đầu lên mạng để tìm công thức. Mất nguyên cả buổi sáng, cộng thêm việc bị mẹ mắng do khổ bày ra mà không chịu dọn, cuối cùng, món bánh quy phớt lờ nho nhỏ cũng đã hoàn thành. Tôi không dám làm chocolate tặng cậu ấy bởi chưng sợ bị phát hiện ra "chân tướng”. Mẹ cậu mở cửa cho tôi còn nở nụ cười tủm tỉm rất ý nhị làm tôi thiên nhiên lúng túng kỳ lạ. Lúc đem hộp bánh được bọc cẩn trọng lên phòng cho Khanh, cậu ấy còn nhìn tôi cười hớn hở như con nít được kẹo:
-Tặng tớ à?
-Ưm…ừ
-May thế, tớ đang ngồi mốc meo bởi vì không có quà đây.
-Cậu đang nói dối tớ hả?
Chắc chắn là Khanh đang đùa tôi rồi. Người như cậu ấy thì nhận một kho quà trong ngày Valentine là chuyện phẩm bình thường còn không nhận được món nào mới gọi là chuyện lạ.
-Tớ xin thề là tớ không nói dối - Mặt Khanh bỗng nhiên trở nên cực kỳ nghiêm túc- Tại trước Valentine tớ phải nói sự thật với họ là tớ đã có bạn gái rồi và bạn gái của tớ hay ghen nên không ai dám tặng nữa, hì hì
-Cậu có bạn gái rồi?- Tôi hỏi lại cậu ấy, tim chùng xuống.
-Yep. Cậu có muốn biết đó là ai không? –Khanh tỏ vẻ bí hiểm
-Ai vậy? –Tôi lại hỏi tiếp kiến mặc dù rằng không muốn biết câu trả lời.
-Là cậu đấy
Tôi mở to con mắt, sững sờ nhìn cậu ấy. Khanh cười híp mí, giơ hộp quà của tôi lên:
-Tớ sẽ coi như là cậu đồng ý rồi nhé.
-Tớ không đồng ý
Tôi đã chủ tâm lại được, mặt tỏ vẻ nghiêm nghị nhìn cậu ấy. Khanh ỉu xìu:
-Tại sao?
-Tớ đâu có hay ghen? Cậu đang mang tai mang tiếng xấu về cho tớ đó.
Khanh phì cười. Cậu vò đầu tôi đến rối cả tóc. Tôi lườm cậu một cái. Những xúc cảm tưởng chừng đã để yên lặng trong lòng, giờ chợt bừng tỉnh, reo lên hân hoan.
day la noi dung footer
Có một điều rất kì lạ ở Khanh mà phải mất một thời gian, tôi mới để ý. Đó là cậu ấy cứ thỉnh thoảng lại nghỉ học bất thường. Có những lúc là một ngày, có lúc lại dài đến hai, ba ngày. Để ý mãi, không nhịn được, tôi liền tò mò hỏi cậu ấy:
-Cậu thỉnh thoảng nghỉ học làm gì vậy?
-Thì chốc chốc không muốn đi học thành ra nghỉ ôi thôi –Khanh tỉnh phớt lờ đáp
-Cậu nghĩ tớ sẽ tin à, Quý-ngài-đang-nói-dối?
Khanh nhún vai, vẻ mặt nếu-cậu nhất định-phải-biết:
-Thực ra, tớ nghỉ là để hoàn tất một quyển truyện tranh đấy. Tập sự dần dần ý mà.
-Hừm, hơi khó tin đó
-Thật mà
-Vậy bao giờ vẽ xong thì cho tớ xem với nhé –Tôi kết thúc câu chuyện bởi biết Khanh thật sự không muốn nói cho tôi biết
-Ừ, cậu sẽ người trước tiên được xem.
Cậu ấy đồng ý một cách dịu dàng. Khóe môi Khanh khẽ cong lên thành một nụ cười mơ hồ, ấm áp như nắng mà cũng lãng đãng tựa hồ một cơn gió.
Cho đến tận khi Khanh ngạc nhiên bất tỉnh bất tỉnh trong giờ học, tôi mới biết cậu bị mắc một căn bệnh nan y và không có khả năng cứu chữa.
day la noi dung footer
Mặc dù rằng rất giận bởi vì Khanh không doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nói sự thật nhưng tôi vẫn tỏ vẻ bình thường và đến thăm bệnh cậu ấy thường xuyên. Khi tôi tới, cậu ấy thường tỏ ra khỏe mạnh và trò chuyện với tôi rất nhiều để tôi khỏi lo lắng. Nhưng tôi biết, cậu không thật sự khỏe mạnh như những gì cậu đang trạng thái hiện. Chúng tôi vẫn thường nói chuyện về đủ thứ trên trời dưới biển. Lại là về ước mộng của Khanh, lại là về bộ phim tôi ưa thích nhất. Chỉ duy có một lần, khi mẹ Khanh đem đàn đến cho Khanh áp giải khuây thì cậu ấy mới đàn và hát cho tôi nghe. Những ngón tay thon dài nhấn nhả, cậu hát lên những nốt nhạc vừa buồn bã vừa mạnh mẽ.
"Summer has come and passed
The innocent can never last
Wake me up when September ends
Like my father's come to pass
Seven years has gone so fast
Wake me up when September ends…”
Tôi lặng im nghe Khanh hát, mắt đưa ra chỗ khác để nỗ lực không khóc. Tôi sẽ như thế nào đây nếu có trạng thái là, đồng cân ngày mai thôi, tôi sẽ chẳng còn được nghe thấy giọng nói của cậu ấy nữa. Như đọc được nghĩ suy của tôi, ngay sau khi kết thúc bài hát, Khanh kéo tôi lại gần rồi nhẹ nhõm đặt lên trán tôi một nụ hôn. Tôi không kìm được nữa, liền òa khóc sực nở, lấm lem nước mắt sang áo của cậu. Khanh ôm tôi vào lòng, vỗ nhè nhẹ lên đầu tôi và thì thầm:
-Tớ xin lỗi do đã chẳng thể cùng cậu đi đến cuối con đường. Nhưng cậu vẫn có thể sống tốt được mà không có tớ mà, phải không?
day la noi dung footer
Đám tang của Khanh được tổ chức nho nhỏ, đồng cân mời những người nhà thiết với cậu ấy và gia đình. Tôi không muốn khóc nhưng không hiểu sao nước mắt cứ lã chã rơi. Mẹ Khanh đồng ý cho tôi lên phòng cậu ấy một lúc. Căn phòng vẫn như Valentine hôm nào. Chỉ có điều, bây giờ không còn Khanh ở đây nữa. Tôi bước tới gần bàn học của cậu ấy thì thấy, cái hộp đựng bánh mà tôi tặng cậu hồi trước có đề chữ: "Tặng Hạ Ngân, mùa vỉa hè dễ xót thương của tớ”. Trong hộp là một tập truyện tranh vì cậu ấy tự tay vẽ. Nội dung đích thị là phiên bản chuyển trạng thái tóm cổ tắt của phim Socrates in love. Cuối tập truyện còn có một lời nhắn:”Hạ Ngân nè, cậu có nhớ cái lần mà tớ hỏi cậu, nếu như cậu gặp phải tình cảnh như nhân dịp đánh vật nam chính thị thì cậu sẽ làm gì không? Tớ sẽ trả lời hộ cậu. Đó là cậu phải mạnh mẽ như anh ta, chỉ có điều đừng tốn 17 năm nữa. Cậu phải sống thật vui vẻ, sống thay cả phần của tớ nữa nhé.” Tôi mím môi. Nước mắt lại rơi lách tách xuống tập truyện.
day la noi dung footer
Một năm sau, tôi thi được một học bổng sang Nhật Bản du học. Tôi quyết định để lại sau lưng nơi chứa đựng bóng hình của cậu ấy để tiếp kiến thô lỗ bước đi. Đã đến lúc nói lời chia tay rồi. Nhưng Khanh à, tớ một mực sẽ không bao giờ quên cậu đâu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét