Chiều 30 Tết, Lam ngồi đu đưa trên chiếc võng trước nhà, đầu vơ vẩn nghĩ về cái tin doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nhắn " đáng ghét” của thằng bạn thân- Tuấn. " Hình như Tuấn không muốn cho mình ăn một cái Tết vô tư, không phải suy nghĩ... Thật là…Không thích, không thích”. Lam tự ngồi độc thoại một mình trước nhà và nó vẫn sẽ còn ồn ã một cách không phẩm bình thường như thế cho đến khi telephone reo lên tiếng chuông báo tin nhắn, là Tuấn. " Chiều nay đi đón giao thừa đi Lam, Tuấn chở, đi chung với mấy đứa bạn lớp cũ của mình.” Lam tần ngần…rồi bấm: " Thôi! Lam không đi. Không thích.” Lam là thế, nghĩ gì nói đó và vô tình. Lúc nhắn tin Lam nào có nghĩ đến cảm giác của Tuấn nhưng lúc đó nó nào có biết nghĩ thế, nó tiền biết rằng neo người giản không muốn đi chung và ngồi sau xe của Tuấn sau cái tin nhắn "đáng ghét” đó nữa. Lam cho rằng thằn lằn quan hệ giữa Tuấn và Lam không còn như xưa.
Trưa 30 Tết, Lam đang bù đầu với núi công việc ở nhà. Thật đúng là Tết, biết bao lăm công việc phải chuẩn bị hoàn trả vớ trước giao thừa. Tuy là khó nhọc thật nhưng Lam lúc nào cũng vui vẻ hăng say với công việc nhà. Kể từ ngày được về nhà nghỉ Tết, cô đâm ra viên tuyệt vời học " nửa” năm nhất nghiễm nhiên trở nên " quản gia” của gia đình. Ba mẹ là công nhân dịp viên chức, những ngày cuối năm công việc nhiều gấp đôi ngày thường, luôn luôn vắng nhà. Căn nhà những ngày cận Tết tiền có hai chị em Lam. Mọi chuyện trong nhà Lam phải tự lo liệu, từ chăm chút em, quét dọn nhà cửa, rửa chén bát và nấu cơm. Quần quật cả buổi chiều, khi nút nồi cơm điện bật cũng là lúc Lam hoàn thành công việc của mình. Nhìn ngôi nhà gọn gàng, sàn sáng bóng, xống áo được gấp gọn ngay ngắn trong tủ, chén bát, ly dĩa sạch sẽ nằm ngay ngắn tên giá, Lam chẳng thể không hài lòng. Lam đi vào phòng, như một thói quen bật phôn để thẩm tra tin nhắn và cuộc gọi. Không có cuộc gọi nào và một tin nhắn. Tin nhắn từ Tuấn. Chắc chỉ là những tin nhắn hỏi thăm bình phẩm thường do từ hồi thi học cọ I và nghỉ Tết đến giờ, Lam và Tuấn chưa gặp nhau lần nào, Lam nghĩ thế. Tay chạm vào màn hình cảm ứng, tin nhắn hiện lên, nhanh chóng, ngắn gon, cũng hết sức rõ ràng và có sức mạnh to lớn làm Lam phải ngỡ ngàng:
" TUẦN THÍCH LAM NHÌU LẮM!”
Lam nhìn không chớp mắt vào màn hình điện thoại. Tình cảm của Tuấn, Lam hiểu chứ, nhưng việc Tuấn tỏ tình với Lamdoc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat thì nó hoàn toàn không nghĩ tới. Lam luôn nghĩ "thằng” Tuấn sẽ không bao giờ dám tỏ tình với mình. Những quan tâm, chăm sóc, sự nhiệt thành của Tuấn hay những câu nói vu vơ nhưng đầy ngụ ý của Tuấn, nó đều hiểu cả…Tất cả tuồng như đầu dành cho Lam. Nhưng thái độ từ trước cho đến bây giờ của Lam đối với Tuấn vô cùng rõ ràng. Lam không thích Tuấn – đó là sự thật, còn bởi vì sao thì nó không biết. Và quả thật là để tìm một lý bởi không thích Tuấn dường như lại là điều động càng khó nhằn hơn nữa.
Tụi bạn trong lớp thường nói Lam là một đứa vô tình, vô cảm trong chuyện "tình iu”. Những năm cấp ba, Lam chẳng biết nó đã làm tổn xót thương bao nhiêu thằng bạn thân. Lam chẳng nhận được nhiều lời tỏ tình, nhưng cứ mỗi khi nhận được thì đó lại là lời tỏ tình từ…một thằng bạn thân. Với Lam, đã là bạn thân thì không làm "người iu”. Có người nói giữa con trai và con gái không tồn tại cái gọi là tình bạn, nhưng Lam nghĩ khác và muốn làm khác. Bạn thân của Lam phần đông là con giai và Lam cho rằng cái điều động " không thể tồn tại” ở trên là tất vẩn, cho đến ngày Lam nhận được lời tỏ nguồn cơn tiên. Lam cố nhiên " lắc đầu” và thế rồi " tình iu” không thành, tình bạn cũng chẳng còn như xưa. Và lần này đến Tuấn, một thằng bạn mà Lam chưa bao giờ muốn mất đi theo cách như thế.
Chiều 30 tết, sau khi telephone báo tin nhắn cho Tuấn đã gửi thành công. Lam ngồi ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Một tin nhắn khác lại được gửi đến, lần này là của Vy – BFF độc nhất mang giới tính không phải là nam của Lam.
( dòng tin nhắn giữa Lam và Vy)
Vy: Này! T nghe thag Tuấn nói là m ko ik chung vs lớp mình tối Giao thừa hả?
Lam: UH! M ui! T ko mún ik!
Vy: Why? Lâu lắm rui lop minh mới gặp nhau m bit ko? Sao lại ko di? T nho Lam of t thix những nơi zui ze muk!
Lam: m oi! T bị sét đánh ùi!
Vy: Sét đánh????? Ai dám lấy sét đánh m, t sẽ xử…..><
Lam: @_@ Thằng Tuấn.
Vy: í! Chiện lạ ah nha! Tuấn mak dám động đến m ah!
Lam: Nó nói nó thix t nhiều lắm!
Vy: úi trèn ui, chiên xưa như Trái Đất, Tuấn nó thix m ai mak ko bit! Chỉ mình m là giả ngu ko bit thui! M bit mak! Đúng ko! Nó có đối với ai tốt như với m chưa! Nói t nghe, z mak h lại giận nó! M ơi! Ko thix thì cũng đừng làm tổn xót thương con người ta! Nghe chưa!
Lam: Làm như t tàn nhẫn lắm ý!
Vy: Ừa! t nói thật, đừng làm thằng Tuấn buồn, không ai tốt với mày như nó đâu. Nhiều khi t còn phải thấy thán phục trước sự nhẫn nại của tình cảm mà nó dành cho m nữa kia! Nhớ nha! Nhớ lời t nói!
Lam lặng người sau tin nhắn đó của nhỏ bạn thân. Quả thật khi nghĩ suy kỹ lại thì không ai cư xử với nó như Tuấn. Tay nó bất giác chạm vào màn hình điện thoại, bấm vào dòng chuỗi đối thoại tin nhắn giữa nó và Tuấn. Đa số tất cả đều là tin nhắn từ Tuấn, có khi cả một chuỗi tiền toàn là tin nhắn mà Tuấn dành cho nó, đôi lúc xen vài tin nhắn cụt lủn, vô tâm vô tính của nó.
…
20/12: Sáng zui zẻ nha Lam, trời ơi lạnh nhớ mặc áo rét đi học.
Ngủ ngon nhá! Mơ thật đẹp vào!
21/12: Sáng zui zẻ! Nhớ mặc áo ấm!
Hôm nay thi phải không! Lam làm bài tốt nhe!
Ngủ sớm đi! Đừng thức khuya!
22/12: Sáng zui nha!
Ăn trưa chưa? Đi học về xe bus mệt không? Tuấn đi đón Lam nhé!
Ngủ ngoan Lam nha!
… Và những tin nhắn ấy vẫn còn tiếp kiến tục cho đến tận ngày hôm nay, quả là lâu thật, ba năm rồi còn gì. Liệu có ai nhớ đến Lam nhiều như Tuấn. Nhưng Lam phải làm sao khi mà tim Lam chẳng đập giống như tim Tuấn. Liệu như vậy là có quá tàn ác với Tuấn.
Dòng suy nghĩ của Lam đã bị ngắt quãng vì một tin nhắn khác của Vy. " Sao rui cô nương? Đi ko?”. Lam vẫn chưa trả lời Tuấn…Không phải là Lam không muốn họp mặt Tuấn, nhưng Lam sợ cái cảm giác ngượng ngùng khi Lam đối mặt với Tuấn. Lam từ trước tới giờ luôn được số phận danh là một đứa sống theo lý trí, có óc phán đoán và giải quyết mọi chuyện một cách khá chu toàn…nhưng chừng như cách xử sư của Lam đối với mấy chuyện tình cảm không được khôn ngoan cho lắm. Mỗi khi chối từ tình cảm của một người, Lam thường hay khiến người ta bị tổn thương, và chuyện cả hai có thể bình phẩm thường như chưa có gì xảy ra là không thể. Lam vẫn cứ thường hay thắc mắc vì sao cuộc sống lại chả có tí tẹo nào giống phim ảnh thế nhỉ, không yêu nhau thì làm bạn tốt, bạn thân, vô cùng neo người giản, hết sức dễ dàng. Nhưng đối với Lam, nó cảm thấy chẳng dễ tí ti nào, nhất là với Tuấn, một " thằng” bạn mà nó có trạng thái vô tư lự quáng quàng vai, bá cổ.
Lại một tin nhắn khác từ Vy cắt ngang dòng suy nghĩ của Lam: " nghĩ suy gì mà lâu thế, quyết định nhanh đi chứ, đi thì nhắn tin ngay cho thằng Tuấn, ko thui là ko co ai chở đi ráng chịu nha!”
Lam tẩn ngẩn tần ngần ngồi nghĩ ngu ngơ. Đi hay là không đi…Tích tắc…tích tắc…thời gian cứ thế, không chờ Lam mà lặng lẽ trôi qua. Tiếng động cơ xedoc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat máy thân thuộc thưa thớt đằng xa, rồi rõ dần và bóng hình thân thuộc xuất hiện ngay trước mắt khi Lam vừa ngẩng đầu. Tuấn…
- Lam nhanh lên, Tuấn chờ.
" Chẳng phải đã bảo là không đi rồi sao, thật là chỉ giỏi làm người ta khó xử” Lam tự xỉ Tuấn trong đầu sau một hồi mặt ngơ trước sự xuất hiện bất bất thình lình của " thằng bạn sắp hết thân”.
- Lam! Còn làm chi nữa mà không vào nhà thay áo xống nhanh lên. Tuấn đến tận nhà đón thành ra cảm động không nói nên lời à?
" Giỏi lắm! Tại ai mà tôi lại ngơ ngờ ngạc ngác như thế này. Sau khi gây ra chuyện vẫn còn tỉnh như vậy. Thật là…không biết nói gì” Lam mắng, Lam mắng Tuấn…lại là trong đầu. Tuấn thật là biết cách làm người khác khó xử. Lam cho dù không muốn đi cũng không cách náo từ chối, chẳng nhẽ cứ để thằng bạn của mình đứng chờ ngoài cửa như thế này, một lát ba mẹ hỏi lại khó nói hơn. Lam quyết định sẽ đi. Thôi kệ, nó thử đối diện nghiêm chỉnh một lần. Nếu tránh được cả đời thì nó sẽ tránh, nhưng làm sao mặc cả đời được đây. Lam đứng lên khỏi võng, đi vào nhà, thay quần áo một cách nhanh nhất.
Đường phố giao thừa quả có khác, nhôn hịp hơn hẳn. Người lớn, trẻ con, xúng xính xống áo mới, cười nói rạng rỡ, xôn xang cả phố phường. Lam đôi lúc như cảm thấy man di khó chịu trong lòng tan biến, như muốn hòa lòng mình vào niềm vui của mọi người. Ngước lên một thông thoáng lại thấy bóng lưng của Tuấn. Đã lâu rồi Lam không có ngồi sau xe Tuấn chở, nửa năm rồi…Bóng lưng ấy thân thuộc với Lam suốt cả những năm học cấp ba. Nhà Lam xa trường, vì chưng thuộc tính công việc và nhà lại còn em nhỏ cho nên ba mẹ chẳng thể đón đưa Lam đi học. Lúc đó Tuấn chính thị là cứu tinh lớn nhất của Lam. Nhẫn nại và bền bỉ, không kể mưa hay nắng, ngày hai buổi, Tuấn đều đưa đón Lam đi học. Quen thuộc đến nỗi Lam nhớ như in tiếng động cơ xe của Tuấn, nhớ như in bóng lưng của cậu. Như in đến nỗi chỉ cần loáng thoáng tiếng xe và thập thò dáng người, Lam biết ngay là Tuấn. Và chắc có lẽ cũng vì chưng như in như thế, thành ra nó trở cho nên chẳng còn gì đặc biệt. Đối với Lam nó như một thói quen, một chuyện hiển nhiên. Lam điềm nhiên cho qua chi tiết quan trọng: Vì sao Tuấn lại tốt với Lam đến thế ? Ừ thì bạn thân mà, Lam vẫn thường đánh lừa trực giác của mình như thế. Nhưng một thời kì đã qua, Lam học hết sức học và Tuấn cũng thế. Thay bởi vì ngồi sau xe của Tuấn, Lam phải học cách đi xe buýt, ngày ngày tự mình chen chân trên những chiếc xe bus chật cứng người để đến trường. Đôi lúc, Lam vẫn thường tự ước phải chi có Tuấn thì hay biết mấy, nhưng Lam biết Lam chẳng thể dựa vào Tuấn mãi như thế được. Hôm nay ngồi sau xe Tuấn như biết chừng nào ngày trước, nhưng Lam lại cảm thấy lạ, bóng lưng quen thuộc trước Lam suốt ba năm nay, sao Lam chẳng thể nào vô tư chạm vào, vô tư lự tựa lên mỗi khi xe thắng gấp hay qua chỗ gập ghềnh, chằng trạng thái đánh bôm bốp mỗi khi bị Tuấn trêu chòng hay khi có điều động gì Lam chẳng vừa lòng. Chắc cũng do cái tin nhắn, một ranh giới tự vạch, ngăn không cho Tuấn tiến đến Lam và Lam ngày càng nhích xa thêm khỏi cái ranh giới ấy. Chúng nó không giống xưa nữa rồi, chí ít là lòng Lam nghĩ thế.
Đoãn đường bởi không còn tiếng nói cười của cả hai bỗng trở thành ra dài đến lạ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét