Thoáng chốc, nó đã trở thành một cô truyen sex bé sắp lên lớp 10, nó xinh tươi như một doc truyen heo, truyen sex, truyen dam bông hoa và học giỏi...
Đên lúc nó thực hành ước chiêm bao của nó...thi vào trường học chuyên...một ngôi trường học danh giá như nhất tỉnh, và vỉa hè đó, lề đường sau năm lớp 9, nó vào đô thị ôn thi và nó đâu biết rằng định số đangg trêu chọc nó, trêu chọc một cô bé thơ ngây chưa lần nào biết yêu...
Một ngày, nó bất bỗng gặp Dương ở nhà thầy khi ôn thi, và rồi cùng thi đậu, học chung lớp, ngồi chung tổ. Công việc của tổ làm nó và Dương thân nhau, thường đi cùng nhau. Dương đón đưa nó đi học, chờ nó hàng giờ trên những con đường đầy nắng và gió của một thành thị Tuy Hoà yên bình, Dương giúp nó mọi việc nó cần, và sẵn sàng ở bên. Lạ nhỉ? Nó luôn tự hỏi, sao Dương lại tốt với nó vậy...
Một tin nhắn: "Bà đừng khóc nữa, không phải không còn ai thương bà doc truyen heo, truyen sex, truyen dam đâu, còn ba mẹ bà và...cả tui nữa".
Một tin nhắn trong cái đêm nó bị mợ mắng nhiếc, nó học ở đây, nó bằng lòng cuộc sống ở nhờ nhà mợ và nó phải chịu những lời đay hằng ngày...Dương an ủi nó, nó nhận ra một cảm giác gì đó trong câu nói của Dương...Thương nó ư? Nó hỏi lại: "Ông thương tui theo kiểu nào?". Nhưng bên kia, tin nhắn đồng cân đến mà không có câu trả lời: "Thôi ngủ đi, chúc bà ngủ ngon".
Rồi một đêm đi học thêm về trên con đường mòn của thành phố, gió thổi khẽ hất nhẹ nhàng mái tóc mềm của cô bé 16 tuổi, Dương chở nó đi chầm chậm băng qua những hàng cây xanh dài thẳng tắp, im lìm trong thành phố...Dương đưa cho nó con gấu pông nhỏ, và chợt, không gian yên tỉnh của một buổi đêm trong ánh đèn mờ vàng vàng bị vỡ oà khi Dương cất tiếng hỏi:
- Bà làm bạn gái tui nha!
Câu nói làm nó thẫn thờ, không đáp được ngay, dầu nó đã hiểu, đã cảm nhận tình cảm Dương dành cho nó và nó cũng yêu Dương...Nó vờ như chơi nghe, hỏi lại lần nữa:
- Ông nói gì cơ?
- Bà làm bạn gái tui nha!
- Tui không nghe!
- Bà làm bạn gái tui nha! Nhi!
- hmmm...Ừ...hì hì...
Mối ngọn ngành của nó bắt đầu như thế đó, đẹp hơn, ý nghĩa hơn những lần nó bỗng nhiên thích người nào đó truyen dam trước kia nhiều...có lẽ bởi giờ đây, nó yêu thật và người đó luôn luôn ở bên nó...doc truyen heo, truyen sex, truyen dam mỗi ngày.
Tính cách nó trẻ nít thật, nó bướng bỉnh, thích chiều chuộng, hay bao biện vã, nói nặng, nó ngạo ngược đến mức làm Dương khó chịu, bực tức...Nó thích chọc Dương tức điên lên như thế, đơn chiếc giản vì yêu Dương, nó chịu sự cấm đoán của gia đình, và nó nổi giận vô cớ nhiều lần bởi vì nó sợ mất Dương...Dương tốt bụng, dễ thương xót lại biết nhảy, giỏi thể thao, ai mà không thích chứ. Những lần biện hộ nhau, những lần Dương giận nó, im lặng với nó đã khiến nó thay đổi...Nó bị cảm hoá...Cảm hoá bởi tình yêu chân thành, mộc mạc của Dương...Những lần chia tay rồi quay lại, nó yêu Dương nhiều hơn, đổi thay nhiều hơn để tang thành người hoàn hảo trong mắt Dương, nhưng có lẽ nó càng hoàn hảo, nó càng dễ mất Dương. Bây giờ nó nhớ Dương lắm, nó nhớ từng giây lát ở bên Dương, lang thang một mình trên những con đường trong thành phố, nó gặp lại hình ảnh Dương với nó ở đó, nó nhớ, nó bật khóc... Nó nhớ ngày Valentine đầu tiên nó ở bên người yêu, ở bên Dương khác với khi Noel nó vùng ra khi Dương nắm tay, thì bây chừ nó thực sự hạnh phúc. Và ngày đó, nó hiểu thế nào là một tình yêu học trò, nó nhận từ Dương nụ hôn đầu tiên, trước nhất trong đời nó, và sợ dính líu chuyền thắt chặt nó vào cuộc sống của Dương.Ấm áp...hạnh phúc. Từ ngày yêu Dương, nó khóc nhiều, và cũng không biết bao nhiêu lần hạnh phúc, nó nhận ra nó chẳng thể sống thiếu Dương, mỗi lần chia tay, nó đều là người níu kéo, nó giữ ái tình của nó, một tình yêu nó đã tìm bấy lâu nay, một tình yêu đẹp vĩnh cửu với nó.
Bỗng nhiên nó thấy nó trở cho nên dịu dàng, lúc nào nó cũng chả biết. Có lẽ bởi chưng nó yêu Dương...Trước kia đồng cân toàn người ta quan hoài nó, nó vô tâm, ngày giờ quan tâm, chăm nom Dương là điều khiến nó hạnh phúc, là niềm vui của nó...Nó nhớ, nó chờ Dương, nhìn Dương từ xa khi Dương xuống biển tập nhảy sau giờ học ở trường. Sóng biển từng đợt, từng đợt xô vào bờ theo cơn gió và vỡ oà trước bãi cát trắng mịn dưới anh trăng, nó phủi cát lấm lem trên tay Dương, nó như cô vợ nhỏ...Nó hiểu, Dương hạnh phúc và nó cũng thế, anh mắt trìu mến của Dương xoáy sâu vào tâm vong hồn nó làm nó không bao giờ có thể quên...Dương mang giày vào cho nó, chưa ai làm vậy cả, và Dương đã làm...nó nhớ...và nó lại khóc, khóc sực nở, kệ thây mọi rợ thứ....
Nó thích nằm gọn trong vòng tay của Dương ngắm nhìn biển, ấm thật, như thế thì bao lăm phiền não tan biến đi như bọt biển ngoài kia vỡ oà, để lại chút nước biển mặn nồng trên bờ cát mịn kia. Và nó thực sự đã yêu Dương, nó mong nó và Dương mãi mãi như thế này, nó nghĩ nó sẽ lo cho Dương, sống với Dương cả đời, cùng Dương vào đại học và cùng thực hành ước mơ...
Nhưng...nó không biết từ khi quen nó, yêu nó, Dương đã đánh mất chính thị mình, Dương không giả mạo hiểm nhảy những bước nhảy khó, Dương không dám trút giận dữ ra ngoài do sợ sẽ đánh nhau, sẽ làm nó buồn, Dương đã buồn nhiều hơn, và có khóc nữa...Nó cùng Dương đi thi ở Sài Gòi, trên chuyến xe ấy, Dương đã khóc bởi chưng buồn nó, và nó cũng khóc, lần trước tiên nó khóc trước mặt một người con trai...Nó đổi thay nhiều quá, đổi thay bởi vì Dương, nhưng chừng như chưa đủ và không bao giờ đủ...
Dương đã bỏ nó đi, bỏ nó đi mà không cho nó kịp chấp nhận, Dương tiền cho nó nghe một câu, một câu thôi:
- Ck muốn sống một mình, ck muốn tự bởi chưng làm những điều động mình thích, ck không muốn yêu nữa, chúng ta chia tay đi!!!
Dương muốn tự do, muốn một mình, muốn nó ra khỏi cuộc thế Dương và yêu nó là sai trái lớn nhất của Dương. Nó hiểu, nhưng nó không đủ mạnh mẽ để chấp nhận, nó chưa bao giờ nghĩ tới điều đó...chưa bao giờ...Khác với những lần trước, lần này là thật, mặc dù níu kéo nhiều nhưng nó hiểu nó phải để Dương đi, đi về nơi thuộc về Dương, nơi đó không có nó, không có tình yêu này có những dam mê của Dương, nơi ấy sẽ giúp Dương tìm lại chính thị mình, những thứ Dương đã đánh mất khi quen và yêu nó....
Có lẽ nó chẳng thể sống hạnh phúc nếu thiếu Dương, nhưng nó không giữ được Dương. Nó khóc, khóc nức nở, nhiều ngày, lí trí bảo nó phải qquên, nhưng trái tim không nghe lời nó. Nó lại níu kéo, níu kéo một cách ngang bướng mặc dù biết không được gì...Nó mơ...mơ thấy Dương đến bên nó, ôm nó, hôn vào má nó, rồi bỏ đi mãi mãi, nó gọi theo, gọi mãi, nhưng Dương mãi đi, đi xa, và để lại nó chới với trong nỗi đau...
Nó khóc và nghĩ đến những tháng ngày không có Dương sau này. Bỗng nhiên nó thấy nó yếu đuối, nó gục ngã, gục ngã trong nỗi đau, nỗi đau giết tắt thở trái tim bé bỏng của nó. Hôm sau ngày chia tay, nó đã níu kéo Dương, nhưng chung cuộc Dương vẫn bỏ nó đi và nó biết đã đến lúc để Dương phải đi và nó không còn lựa chọn nào khác...
Ừ, thì tai iwin 429 mien phi Dương cứ đi, bởi Dương vui, nó cũng sẽ gắng vui, đồng cân cần Dương tìm thấy hạnh phúc trong quyết định của mình thì nó mãn nguyện rồi...Nó yêu thật rồi, và..nó thầm chúc Dương hạnh phúc, nó biết nó sẽ đau nhiều lăm, nó sẽ không quên được Dương, không bao giờ...Tình đầu của nó đã khép lại thế đấy, khép lại sau 6 tháng, khép lại năm lớp 10 của nó...Đã đến lúc để ái tình của Dương và nó bay vào vũ trụ, hoá thành danh thiếp do sao, mà sao thì mãi sáng, một thứ ánh sáng vĩnh hằng...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét